Chàng trai vạn nụ cười

Ngay từ tập đầu, Yến Tuân đã là một nhân vật nổi bật và gây thích thú cho khán giả. Không hùa theo đám công tử chiêu trò, độc ác Vũ Văn Hoài và Triệu Tây Phong cũng chẳng phải là tảng băng kín tiếng Vũ Văn Nguyệt, cũng không thuộc hàng ngoan hiền như Nguyên Tung, Yến Tuân cần giúp sẽ giúp, cần thổ lộ sẽ thổ lộ.

Yến Tuân trong Sở Kiều truyện do Đậu Kiêu thủ vai. Yến Tuân trong Sở Kiều truyện do Đậu Kiêu thủ vai.

Khoảnh khắc săn người cũng có thể biến thành cứu người, kết thân với “tảng băng” và chung tình với một nô tỳ, hẳn chỉ có Yến Tuân mới làm được như thế. Chàng thế tử Yến Bắc từ sớm đã đến Trường An trở thành con tin của Đại Ngụy nhưng tâm chưa một lần gợn đục, Yến Tuân nhìn đời bằng sự tin tưởng và hiếm khi thấy anh chàng tắt đi nụ cười của mình.

Nụ cười chân thành của chàng thế tử. Nụ cười chân thành của chàng thế tử.

Không quá xoáy vào chuyện tình cảm, Sở Kiều truyện gần như sống trong những tình tiết dồn dập, cung đấu liên miên và Yến Tuân được ví như ánh nắng ấm áp làm dịu đi phần nào sự khô khốc của phim.

Những phút giây đùa vui của anh khiến người xem cảm thấy thích thú. Những phút giây đùa vui của anh khiến người xem cảm thấy thích thú.

Nếu chỉ bàn đến nửa đầu, sự xuất hiện của Yến Tuân đã được dựng lên như một hình mẫu nhân vật lý tưởng - người vẫn đầy nhiệt huyết, vẫn yêu, vẫn sống một cách vui vẻ cho mình, cho người khác mà không màng đến chính sự căng thẳng, không mảy may những nguy hiểm rình rập đang chộp vồ lấy mình. Giá mọi thứ vẫn vậy, không có họa diệt môn giáng xuống hẳn Yến Tuân đã là nhân vật đẹp nhất của Sở Kiều truyện.

Giá như nụ cười ấy có thể giữ đến tận cuối phim. Giá như nụ cười ấy có thể giữ đến tận cuối phim.

Chung tình liệu có sai?

Nhiều người lên tiếng chỉ trích rằng nếu Yến Tuân chịu ngoan ngoãn trở về Yến Bắc kịp thời, nếu không chần chừ lần này hết lần khác chỉ vì muốn Kiều về cùng thì tai họa đã không xảy đến với cả nhà thế tử. Mọi căn cơ đều gần như quy về sự si tình của Yến Tuân. Tuy nhiên, với thế sự mập mờ, không rõ ràng cộng hưởng với niềm tin tuyệt nhiên của Yến Tuân vào mọi thứ mới là điều khiến tất cả sụp đổ và hàng loạt những biến cố xảy ra.

Yến Tuân không sai, tình cảm của Tuân dành cho Kiều lại càng không sai chỉ là nó được đặt sai thời điểm, sai hoàn cảnh. Yến Tuân không sai, tình cảm của Tuân dành cho Kiều lại càng không sai chỉ là nó được đặt sai thời điểm, sai hoàn cảnh.

 Mọi thứ liên tục giáng xuống đã làm vỡ mộng tất cả những gì đẹp đẽ nhất mà Yến Tuân từng tâm niệm. Thứ duy nhất chàng bấu víu vào chính là tình cảm với Sở Kiều. Cái nắm tay qua tường lao, một đốt tay cắt thay Kiều, lời thề không giấu giếm Kiều, sự chờ đợi Kiều trở về nơi chiến trường vẫn khiến người xem cảm động.

Khoảnh khắc hạnh phúc ngắn ngủi của Tuân và Kiều. Khoảnh khắc hạnh phúc ngắn ngủi của Tuân và Kiều.

“Yến Tuân có ác nhưng thương thì vẫn thương” là những gì các fan bình luận về nhân vật này. Bên cạnh một dã tâm lớn đang xâm chiếm thì ở Tuân vẫn là một trái tim luôn mang nặng tình cảm dành cho người con gái ấy - thứ tình cảm của sinh tử, của đồng cam cộng khổ và tình yêu. Bằng diễn xuất đa sắc, Đậu Kiêu đã họa một Yến Tuân quá hoàn hảo, có muốn ghét cũng chẳng thể ghét, muốn thương lại chẳng dễ thương.

Yến Tuân đợi Kiều cùng trở về Yến Bắc. Yến Tuân đợi Kiều cùng trở về Yến Bắc.

Thế tử máu lạnh

Khoảnh khắc Yến Tuân quyết định đứng lên gầy dựng lại mọi thứ đã mất, chúng ta chẳng còn thấy được nụ cưới của thế tử với bất cứ ai nữa chỉ duy trừ Sở Kiều - người duy nhất cất giữ chút gì đó của Yến Tuân những ngày cũ. Dã tâm quá lớn đã nuốt chửng sự tử tế của chàng thế tử Yến Bắc, ánh nắng đã tắt, chỉ còn lại một Yến Tuân mặt lạnh, tàn bạo và đầy thủ đoạn.

Nụ cười tỏa nắng ngày ấy… Nụ cười tỏa nắng ngày ấy…

Đôi mắt sắc, biểu cảm lạnh như băng, giọng nói uy quyền là những gì thay thế cho gương mặt tươi tắn, đôi mắt hiền lành và khuôn miệng cười của chàng thế tử Yến Bắc xưa. Mọi thứ đã không còn dừng ở mối thù diệt tộc, nó bành trướng, trở thành thứ ham muốn xưng bá, ngạo nghễ mà chém giết, mà tàn sát bách tính vô tội.

… nay chỉ còn lại sự lạnh lùng. … nay chỉ còn lại sự lạnh lùng.

Đậu Kiêu đã từng bước dẫn dắt người xem chu du vào miền cảm xúc của nhân vật Yến Tuân, khiến khán giả từ yêu thương trước một Yến Tuân ấm áp, thấu tình đạt lý đến đau lòng cho hoàn cảnh thê thảm của chàng nơi lao ngục rồi phẫn nộ trước một bá vương máu lạnh và một “cỗ máy chém” tàn bạo.

Một Yến Tuân gây thương cảm… Một Yến Tuân gây thương cảm…
… đã thay bằng trạng thái vô cảm xúc của thế tử. … đã thay bằng trạng thái vô cảm xúc của thế tử.

Lý tưởng nhưng lại chẳng hề lý tưởng chính là điều mà đạo diễn xây dựng cho hình ảnh Yến Tuân. Nội tâm đầy phức tạp, những mâu thuẫn trong suy nghĩ đã biến Yến Tuân của Đậu Kiêu trở thành một nhân vật đầy thú vị và khiến khán giả tò mò liệu chàng thế tử này sẽ còn ác đến đâu? Không biết liệu rằng Yến Tuân cuối cùng có hối hận không nhưng có một điều chắc rằng khán giả đều tiếc nuối hình ảnh chàng thế tử Yến Bắc luôn ngập nụ cười của thuở ban đầu.