Mẹ mất vì u não, bố trầm cảm, con gái mồ côi mắc bệnh hiểm nghèo

Những ngày qua, nhiều người thân của các bệnh nhi tại khoa Nhi, Bệnh viện K cơ sở Tân Triều, Hà Nội không còn xa lạ gì với hình ảnh nhỏ nhắn của bé Nguyễn Thị Thanh Thảo (3 tuổi, thôn Mỹ Sơn, xã Cự Nẫm, huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình).

Sở dĩ ai cũng biết tới bé gái này bởi vì em có một hoàn cảnh vô cùng đáng thương. Cuộc đời này bé Thảo không được may mắn khi đã có quá nhiều những biến cố xảy đến với gia đình của em, nỗi đau này nối tiếp nỗi đau kia, khó khăn chồng chất cùng hoàn cảnh bi đát.

Những ngày tháng qua ông Hiền luôn bên cạnh chăm sóc cho cháu gái. Những ngày tháng qua ông Hiền luôn bên cạnh chăm sóc cho cháu gái.

Để chạy chữa cho cháu gái mình, ông Nguyễn Thanh Hiền là ông nội của em đã phải bán vội cánh đồng lúa non được vài triệu đồng, rồi vội vã đưa cháu từ Quảng Bình ra Hà Nội nhập viện bởi căn bệnh ung thư tụy đã di căn, buộc phải điều trị.

Trong câu chuyện với chúng tôi, ông Hiền kể sau khi con dâu sinh ra bé Thảo gia đình ông rất vui mừng. Tưởng rằng cháu bé sẽ có một cuộc sống hạnh phúc bên người thân, một tương lai rộng mở trước mắt nhưng tai hoạ bất ngờ ập đến cuốn đi bao hy vọng của người thân và tương lai của cháu bé.

Mới gần 3 tuổi nhưng bé Thảo phải chịu cảnh mất mẹ, cha thì trầm cảm và chính em thì bị ung thư tuỷ sống. Mới gần 3 tuổi nhưng bé Thảo phải chịu cảnh mất mẹ, cha thì trầm cảm và chính em thì bị ung thư tuỷ sống.

Trải qua 2 đợt điều trị tại bệnh viện, hiện sức khoẻ của bé đã khá hơn, bé có thể cười nói và đi lại vui đùa với chúng bạn cùng phòng bệnh. Tuy còn rất nhỏ, nhưng cô bé không hề quấy khóc hay làm nũng như nhiều đứa trẻ đồng trang lứa khác, em ngồi chơi ngoan, đôi khi đòi ôm cổ để ông cõng đi chơi một vòng rồi lại về.

Khi Thảo mới được 3 tháng tuổi, chị Hoài là mẹ của em đột nhiên bị đau đầu, buồn nôn liên miên. Khi nhập viện điều trị thì các bác sĩ chẩn đoán chị có khối u não buộc phải nhập viện điều trị. Gia đình dồn hết tiền bạc, vay mượn khắp nơi chữa chạy cho chị Hoài nhưng không khỏi, được 5 tháng sau thì chị qua đời.

Nhớ lại những biến cố xảy ra với gia đình con trai, ông Hiền đau buồn vô cùng. Nhớ lại những biến cố xảy ra với gia đình con trai, ông Hiền đau buồn vô cùng.
Bé Thảo luôn bám lấy ông chẳng rời. Bé Thảo luôn bám lấy ông chẳng rời.

Nhớ lại giây phút con dâu mất, ông Hiền nghẹn ngào cho biết kể từ ngày đó Thảo mất hẳn dòng sữa mẹ. Cứ nghĩ bấy nhiêu đó đã đủ thiệt thòi cho cháu nội của ông. Ấy vậy mà liền sau đó bố của em là anh Nguyễn Văn Hoà (32 tuổi) vì không chịu đựng được nỗi đau đớn mất đi người vợ thương yêu nên cũng rơi vào trạng thái trầm cảm. Thảo chỉ còn biết dựa vào ông bà nội nghèo nay ốm mai đau.

Tưởng rằng cuộc sống sẽ yên bình trôi qua nhưng tai hoạ lại liên tiếp ập đến khiến cuộc sống gia đình suy sụp hoàn toàn. Tháng 5/2019, em Thảo đang khoẻ mạnh bỗng chốc đổ bệnh sốt cao. Gia đình đưa cháu đến bệnh viện đa khoa huyện điều trị 3 lần nhưng tình trạng bệnh của cháu không có tiến triển.

Đến tháng 7, gia đình đưa cháu đến Viện Huyết học - Truyền máu Trung ương điều trị thì các bác sĩ mới phát hiện cháu bị ung thư giai đoạn 4. “Giờ con trai thì như vậy nên còn lại mỗi mình tôi, tôi bán hết thóc gạo có một con trâu cũng bán nốt. Một thời gian thì cháu được chuyển về Bệnh viện K cơ sở Tân Triều chữa trị, về đây thì các bác sĩ bảo cháu bị ung thư tủy”, ông Hiền chia sẻ.

“Từ khi được cho cái cặp, nó ngày nào cũng đòi đeo đi học, lang thang mấy vòng ngoài sảnh rồi nó lại về, nó thích đi học lắm”

Suốt những tháng vừa qua ông Hiền ngược xuôi đưa cháu nội lên Hà Nội chữa trị. Tất cả mọi việc đều đến tay người ông nội cực khổ này. Các khoản tiền vay mượn bán trâu bán gạo cũng đã cạn.

Để có tiền chữa chạy cho cháu ông Hiền đã phải bán hết cả gia sản. Để có tiền chữa chạy cho cháu ông Hiền đã phải bán hết cả gia sản.

“Tiền vay mượn ở quê mang đi cũng hết, giờ mọi kinh phí sinh hoạt, điều trị đều dựa vào tiền tài trợ của các nhà hảo tâm và mọi người đến thăm. Tôi hiện cũng có tuổi rồi, nhưng vì là phận ông, nhiều khi mệt nhưng vì là cháu của mình thì mình phải chăm sóc. Ở đây mọi người cũng giúp đỡ tôi rất nhiều. Con bé mới tí tuổi mà phải chịu nhiều đau đớn của bệnh tật giằng xéo, tôi thấy đau xót lắm”, ông Hiền chia sẻ.

Trải qua 2 đợt xạ trị ung thư, hiện tình trạng sức khoẻ của Thảo cũng khá hơn. Ngày nào cũng thế, Thảo nũng nịu đòi ông cho đeo chiếc cặp sách màu hồng mới được các nhà hảo tâm từ thiện tặng rồi nói “con đi học đây” sau đó đi lon ton quanh phòng bệnh.

Được tặng chiếc cặp mới bé Thảo rất thích. Được tặng chiếc cặp mới bé Thảo rất thích.

“Giờ cháu đi lại, cười nói được rồi, các bác sĩ bảo bệnh của cháu có hy vọng nhưng hy vọng kéo dài thời gian hay điều trị bệnh thì tôi cũng không biết. Từ khi được các nhà hảo tâm từ thiện cho cái cặp, nó ngày nào cũng đòi đeo đi học, lang thang mấy vòng ngoài sảnh rồi nó lại về, nó thích đi học lắm”, ông Hiền tâm sự.

Tuổi cao, sức khoẻ cũng yếu đi nhiều, ông Hiền không còn mong ước gì ngoài việc mong ước cháu được khoẻ mạnh để sớm trở về quê cho cháu đi học như các bạn khác.

Ngày nào cô bé cũng bảo ông đeo cặp rồi đi lượn khắp các phòng bệnh. Ngày nào cô bé cũng bảo ông đeo cặp rồi đi lượn khắp các phòng bệnh.
Ngoài những lúc tiêm đau bé Thảo đều rất ngoan nghe lời ông. Ngoài những lúc tiêm đau bé Thảo đều rất ngoan nghe lời ông.

“Tôi mong cháu nó khoẻ lại để được đi học như mong ước của nó. Nó thích đi học lắm, khi nó khoẻ tôi sẽ đưa nó đi học. Thương nó một mình, bố thì không còn bình thường mẹ thì lại mất rồi, sau lỡ tôi có không còn trên cõi đời này nữa không biết cháu sẽ ra sao nữa”, ông Hiền nghẹn lại.

Đeo chiếc cặp sách nhỏ xíu màu hồng đi lon ton ngoài hành lang phòng bệnh, mỗi khi có ai hỏi đi đâu bé liền đáp “con đi học”. Khi đôi chân đã mỏi, Thảo đi về chỗ ông rồi nũng nịu “con đi học về rồi”.

Hiện tại Thảo còn quá nhỏ để hiểu hết căn bệnh mình đang mang trong người và nỗi đau khi bố trầm cảm, mẹ qua đời vì bạo bệnh. Trong đầu cô bé chỉ biết và ước muốn được cắp sách đến trường như những đứa trẻ khác. Ai ai cũng mong rằng Thảo sẽ chiến thắng được bệnh tật để khoẻ lại rồi được đến trường, được vui chơi cùng các bạn đồng trang lứa.