Nữ điều dưỡng BV Bạch Mai nơi tâm dịch Đà Nẵng: 'Nghe tin nam bác sĩ dương tính với SARS-CoV-2 tôi cùng nhiều người rất bất ngờ và sốc'

Định NguyễnĐăng lúc

Khi phát hiện một nam đồng nghiệp dương tính với SARS-CoV-2, điều dưỡng Hoàng Minh Hoàn đặt câu hỏi không biết đồng nghiệp bị nhiễm ở đâu? Mình đã cố gắng làm hết sức cho người ta không bị lây nhiễm hay chưa...

Xung phong ở lại tâm dịch Đà Nẵng

Hơn 1 tháng qua, chị Hoàng Minh Hoàn, Điều dưỡng trưởng Khoa Hồi sức Tích cực, Bệnh viện Bạch Mai cùng nhiều đồng nghiệp được tăng cường vào TP Đà Nẵng để chống dịch COVID-19. Tại nơi đây, chị cùng mọi người đã chứng kiến bao kỷ niệm khó quên về chuỗi ngày chạy đua gấp rút trong công tác chống dịch ở tâm dịch COVID-19 bùng phát mạnh.

Ngồi uống hộp sữa lấy lại sức sau khi tham gia chăm sóc bệnh nhân, khuôn mặt chị Hoàn vẫn in hằn một vệt đỏ do đeo đồ bảo hộ suốt nhiều giờ. Chị kể, ban đầu khi vào tâm dịch Đà Nẵng chỉ xác định chi viện 1-2 ngày, nhưng sau đó do tình hình dịch có quá nhiều thứ cần phải làm để cứu chữa người bệnh nên chị đã quyết định ở lại chống dịch suốt 1 tháng.

Nữ điều dưỡng Hoàn chia sẻ tại tâm dịch Đà Nẵng, trên mặt vẫn còn vết hằn do đeo dụng cụ bảo hộ.

Ngày 28/7, khi đang trực tại Bệnh viện Bạch Mai, chị cùng nhiều đồng nghiệp bất ngờ nhận lệnh của lãnh đạo chi viện cho Đà Nẵng. Ngay ngày hôm sau đoàn công tác của Bệnh viện Bạch Mai đã có mặt tại 3 bệnh viện tại Quảng Nam, rồi đi giảng, truyền kinh nghiệm chống dịch cho các bệnh viện tại Đà Nẵng. 

Những ngày cuối tháng 7, đầu tháng 8 tại tâm dịch Đà Nẵng càng trở nên căng thẳng. Về chuyên môn hồi sức của điều dưỡng tại các bệnh viện, chị Hoàn nhận thấy vẫn có quá nhiều thứ cần thiết phải sắp xếp, lo lắng. Chị và mọi người xắn tay vào quyết định ở lại cùng đội ngũ thầy thuốc tại các các bệnh viện tiếp tục chiến đấu.

Những ngày qua các bác sĩ, điều dưỡng... luôn nỗ lực cứu chữa cho bệnh nhân nhiễm COVID-19.

Công việc của tại các bệnh viện của TP Đà Nẵng không được lên lịch cố định, thậm chí có hôm nửa đêm chị vẫn bật dậy từ nơi lưu trú tức tốc có mặt tại bệnh viện để cứu chữa bệnh nhân.

“Tôi đề xuất với cấp trên xin ở lại tâm dịch để cùng chiến đấu bởi nhận thấy mình cần phải ở lại. Khi đó, lãnh đạo nói rằng nếu tôi ở lại thì rất mừng và may mắn vì tôi nhận ra trách nhiệm của mình và thứ 2 là chắc chắn Đà Nẵng cần những người như mình khi một bệnh viện dã chiến như Hòa Vang không phải có tất cả mọi thứ”, nữ điều dưỡng chia sẻ.

Những ngày vừa qua, điều dưỡng Hoàn cũng như bao thầy thuốc tại Bệnh viện Bạch Mai đã trải qua những ngày chống dịch COVID-19 khi thời điểm bệnh viện bị phong tỏa. 

Chị Hoàn tranh thủ uống hộp sữa lấy lại sức sau quãng thời gian vất vả.

Chị kể: “Khi nghe thông tin Bệnh viện Bạch Mai bị phong tỏa, 6h sáng tôi đã xung phong đi vào Bệnh viện ngay, chồng cũng là người làm ngành y nên rất thông cảm, thành ra dịp ấy cả 2 vợ chồng đều chống dịch trong bệnh viện suốt 14 ngày”.

Tuy nhiên, với chị Hoàn chống dịch tại Bệnh viện Bạch Mai và Bệnh viện dã chiến Hòa Vang lại có 2 tâm trạng khác nhau. Ở Bệnh viện dã chiến Hòa Vang, chị đánh giá rất căng thẳng, còn ở Bệnh viện Bạch Mai cảm thấy rất an toàn bởi không có bệnh nhân điều trị COVID-19. 

“Giai đoạn chống dịch tại Bạch Mai tôi cảm thấy rất an toàn, như chính trong ngôi nhà của mình thôi. Thay bằng ở nhà thì 2 vợ chồng ở viện, con gửi về quê nên chúng tôi rất thoải mái, yên tâm”, chị nói.

Dù là người hết mình với công việc, nhưng điều dưỡng Hoàng Minh Hoàn cũng như nhiều đồng nghiệp khác rất căng thẳng, trăn trở khi trực tiếp điều trị bệnh nhân tại Bệnh viện dã chiến Hòa Vang – nơi có đông bệnh nhân mắc COVID-19 nhất cả nước.

Nhân viên y tế luôn phải mặc đồ bảo hộ kín.

Chị nói: “Mọi người cũng biết rằng, đợt 1 không có bệnh nhân tử vong, đợt dịch tại Đà Nẵng có một số bệnh nhân tử vong, nên sự đánh giá của dư luận khiến tôi cũng rất lo. Có lẽ người dân cũng chưa thực sự hiểu hết là mình làm gì hay ngành y làm gì được cho bệnh nhân. Nhưng thực ra, đoàn chuyên gia của Bạch Mai, Chợ Rẫy... chúng tôi đã cố gắng hết sức. Bộ Y tế đã chỉ đạo phải cố cứu bệnh nhân bằng mọi cách”.

Chị trải lòng, đối với những bệnh nhân nằm viện đã khổ nhưng nỗi khổ đó chưa thấm vào đâu nếu mắc COVID-19. Bệnh nhân điều trị gia đình không được tiếp xúc, xã hội xa lánh và chỉ có nhân viên y tế, đặc biệt những người điều dưỡng như chị tiếp xúc với bệnh nhân hàng ngày. 

"Ngoài việc chúng tôi chăm sóc điều trị cho bệnh nhân, chúng tôi còn chăm sóc họ cả về tinh thần nữa. Ví dụ như dưới tầng 1, bệnh nhân nhẹ hơn thì ngày nào cũng vỗ về, đưa bệnh nhân đi lại trong phòng, khi người ta có thể tự túc thì mình vừa xúc cơm vừa động viên để người bệnh có thể ăn được nhiều hơn…", chị tâm sự.

Những kỷ niệm khó quên

Có lẽ kỷ niệm khó quên nhất đối với chị Hoàn đó là ngày chứng kiến một nam đồng nghiệp bất ngờ bị mắc COVID-19. 

Chị kể: “Nam bác sĩ ấy có kết quả dương tính với SARS-CoV-2 khiến tôi và nhiều người rất bất ngờ và sốc, bởi không hiểu anh ấy bị nhiễm ở đâu. Chúng tôi tự đặt câu hỏi, mình đã cố gắng làm hết sức cho người ta không bị lây nhiễm hay chưa. Nhưng mặt khác bản thân tôi rất tự tin khi anh ấy chính là người nhắc nhở tôi đeo khẩu trang sao cho đúng”.

Công việc đặc thù nên hằng ngày các bác sĩ liên tục tiếp xúc với các bệnh nhân.

Nữ điều dưỡng cảm thấy tâm trạng rối bời, chị đặt mạnh chiếc bộ đàm trên tay xuống bàn rồi nhìn chăm chăm vào vật dụng đó, bởi chị nghĩ rằng rất có thể chiếc bộ đàm là tác nhân lây truyền. 

“Hành động đấy rất buồn cười, tôi cầm chiếc bộ đàm ấy bởi tôi nghĩ vì anh em nói chuyện với nhau qua bộ đàm và nghĩ liệu virus lây qua đó hay không. Khi chăm sóc bệnh nhân mình dự phòng rất dễ, chỉ cần tuân thủ mặc đầy đủ đồ bảo hộ theo quy định”.

Sau khi phát hiện nam đồng nghiệp mắc COVID-19, đoàn tiến hành các biện pháp tự cách ly, giảm thiểu tiếp xúc với người khác bằng cách mang cơm lên phòng nghỉ ăn thay vì ăn tập trung, không họp nhóm. Nhưng khi tất cả mọi người có kết quả xét nghiệm âm tính với SARS-CoV-2, thì riêng chị lại chưa có. 

Với chị Hoàn những ngày ở tâm dịch là kỷ niệm khó quên.

“Duy nhất tôi chưa có kết quả, các bạn đồng nghiệp cứ trêu là có khi dương tính rồi nên mới lâu như thế. Hôm đấy cũng phải đến 2h đêm vẫn không ngủ được vì cứ lo không biết mình có dương tính hay không. Đến chiều hôm sau, tôi xác định là thôi bây giờ dương hay âm thì cũng là mình rồi. Mà nếu dương thì CDC người ta sẽ đến mời đi ngay. Cho nên nếu chưa mời mình có nghĩa là âm tính. Chiều hôm đấy có kết quả âm tính thì thở phào nhẹ nhõm”, chị cười.

Nữ điều dưỡng trưởng Khoa Hồi sức Tích cực, Bệnh viện Bạch Mai tâm sự thêm, chị đam mê nghề nghiệp và công việc ấy đã thấm vào máu thịt nên chị sẵn sàng xông pha mọi mặt trận phòng chống dịch.

"Dù vất vả nhưng thấy bệnh nhân tốt lên, ngày ngày thấy bệnh nhân đỡ sốt, người ta đang phù mà rút cân đi, có thể vận động được hoặc người ta nhìn thấy mình hoặc là người ta cứ cười, thì mình thấy vui lắm”, chị Hoàn bày tỏ.

BÀI VIẾT

Định Nguyễn