Cô Nguyễn Thị Thanh Loan (68 tuổi) có niềm yêu thích đặc biệt với võ thuật ngay từ khi còn rất nhỏ. Năm 8 tuổi cô đã bắt đầu theo học môn võ thuật Thiếu lâm hàn bái đường. Năm 1958, khi cố giáo sư Đặng Văn Trị đem môn võ Akido về Việt Nam, lần đầu tiên cô Loan lên võ đường đấu giao hữu đã cảm thấy thích môn võ thuật này. “Tôi yêu thích môn võ này bởi tính tình thương và hòa bình. Khi đấu với nhau trước tiên phải chiến thắng chính bản thân mình. Chiến thắng đối thủ chỉ là chiến thắng tương đối, chiến thắng tuyệt đối đó là chiến thắng chính mình”, cô Loan chia sẻ.

Đến năm 20 tuổi cô vinh dự là người phụ nữ thứ 2 ở Việt Nam đạt được đẳng Shodan (huyền đai quốc tế Aikikai) văn bằng do tổ sư Morihei Ueshiba người sáng lập môn võ Akido kí. Để bước tiếp với niềm đam mê võ thuật cô quyết định về phụ trách môn Akido tại Trung tâm TDTT Hồ Xuân Hương (quận 3, TP HCM).

Cô Loan có niềm đam mê với võ thuật từ nhỏ và cơ duyên đã đưa cô đến với môn võ Akido để rồi gắn bó với nó đến tận bây giờ.

Cô Loan có niềm đam mê với võ thuật từ nhỏ và cơ duyên đã đưa cô đến với môn võ Akido để rồi gắn bó với nó đến tận bây giờ.

Đến với trung tâm có hơn 100 đứa trẻ khuyết tật, cô đã đem tình yêu thương của mình truyền đạt vào từng động tác võ thuật để mang đến cho các em. Hơn 100 học viên của cô là người bị bệnh Down, câm điếc bẩm sinh, khiếm thính… được cô chỉ dạy bằng chính lòng yêu thương như một người mẹ thứ hai giúp những số phận bất hạnh vượt lên chính mình, bảo vệ bản thân và cân bằng sức khỏe.

Năm 2005 cơ duyên đã đưa cô Loan đến với lớp học khiếm thị đặc biệt tại trung tâm TDTT quận 3. Tại đây,  cô đảm nhận dạy võ cho hơn 20 khiếm thị. Những ngày đầu khi dạy võ cho các học trò không thấy đường cô đã đau đáu trong lòng bởi các em không thể nhìn thấy mọi thứ xung quanh, phải nghĩ cách thật đặc biệt để giúp các em có thể tiếp thu được trong lúc học là một điều rất khó khăn đối với cô.

 Cô Loan cùng 20 học viên trong giờ học võ tại trung tâm TDTT quận 3.

Cô Loan cùng 20 học viên trong giờ học võ tại trung tâm TDTT quận 3.

Cô Loan bồi hồi nhớ lại: “Tôi vẫn nhớ như in một ngày đến lớp, khi tôi cầm tay một em học sinh để chỉ cho em học những thế võ đầu tiên thì em mới ghé vào tai và nói với tôi rằng em không thấy đường làm sao học được cô ơi. Từ khi nghe câu nói ấy tôi đã trăn trở rất nhiều, mỗi ngày đến lớp tôi quan sát các em rất kĩ để hy vọng mình sẽ tìm ra cách giúp các em”.

 Cô chỉnh trang phục cho từng học viên của mình trước giờ học.

Cô chỉnh trang phục cho từng học viên của mình trước giờ học.

Khi quan sát thấy những học viên của mình tuy không nhìn thấy đường nhưng vẫn có thể nghe và nói được nên cô đã quyết định chỉ dạy các động tác bằng lời nói để học sinh của mình hình dung ra, sau đó cô là tạo các thế võ để các em tự cầm lấy tay cô và cảm nhận thế võ đó như thế nào. Sau nhiều lần ngã đau, giờ đây các học viên khiếm thị đầu tiên của cô Loan đã trưởng thành và khỏe mạnh.

 Một số học viên trước đây vì bệnh tật, không thể đi được thì sau thời gian đến lớp học các em đã đi đứng, vật lộn như người bình thường.

Một số học viên trước đây vì bệnh tật, không thể đi được thì sau thời gian đến lớp học các em đã đi đứng, vật lộn như người bình thường.

 Cô đã kiên trì dạy từng động tác cho các học viên khuyết tật.

Cô đã kiên trì dạy từng động tác cho các học viên khuyết tật.

 Cô kiên nhẫn chỉ dạy từng thế võ cho các học viên của mình.

Cô kiên nhẫn chỉ dạy từng thế võ cho các học viên của mình.

Gắn bó với lớp học được 10 năm, cô Loan không chỉ dạy cho các em thuần thục mỗi thế võ mà cô dành thời gian trong giờ giải lao để chăm chút những học viên của mình. Thấy nhiều em yêu thích và mong ước được học môn cờ vua nên cô đã tìm nhiều nơi để gõ cửa nhờ thầy giáo dạy cờ vua cho các em. Cô còn giúp những học viên kém may mắn của mình tham gia nhiều giải đấu lớn trong nước và nước ngoài để các em thỏa mãn với đam mê cờ vua, võ thuật.

“Không chỉ dạy võ, tôi còn dạy đá banh cho các em khuyết tật vào thứ 4 hàng tuần, dạy hát tiếng anh cho các em. Mỗi khi nhìn các em quăng vật nhào lộn và tự đứng trên đôi chân của mình như những người bình thường tôi cảm thấy rất vui. Tôi muốn các em khuyết tật, bệnh Down,… vượt qua chính mình và có được sức khỏe để vượt qua bệnh tật”, cô Loan nói.

 Không chỉ là người thầy mà cô còn là người bạn luôn quan tâm, thân thiết với các học viên.

Không chỉ là người thầy mà cô còn là người bạn luôn quan tâm, thân thiết với các học viên.

 Cô luôn đồng hành trên chặng đường giúp các em chinh phục chính bản thân mình.

Cô luôn đồng hành trên chặng đường giúp các em chinh phục chính bản thân mình.

Học viên Quỳnh Như (23 tuổi) là một bệnh nhân mắc bệnh Down và bệnh tim bẩm sinh, sau khi đến với lớp học võ của cô, Như đã dần dần khỏe mạnh, nói chuyện được và viết chữ rất đẹp. Không chỉ rèn luyện sức khỏe cho Như mà chính lớp học đã mang đến cho em những một môi trường mới, đưa em ra với các giải đấu thể thao dành cho người khuyết tật. Chị Lan (mẹ Quỳnh Như) chia sẻ: “ Từ ngày đưa con đến lớp học võ tôi thấy sức khỏe của con đã tốt hơn, vui vẻ và hoạt bát hơn. Ngày trước như xanh xao do 2 lần mổ tim nên nói không được và đi không vững nhưng sau 3 năm theo học lớp cô Loan Như đã đi được, nói được và rất lễ phép”.

 Các học viên khuyết tật có thể ăn lộn, quăng vật, chạy xe đạp đến lớp.

Các học viên khuyết tật có thể ăn lộn, quăng vật, chạy xe đạp đến lớp.

 Nhiều phụ huynh cũng tình nguyện đến lớp để giúp cô.

Nhiều phụ huynh cũng tình nguyện đến lớp để giúp cô.

 Những giờ học tràn ngập tiếng cười và tình yêu thương.

Những giờ học tràn ngập tiếng cười và tình yêu thương.

Cùng với kỹ năng võ thuật, cô Loan còn cung cấp cho học viên của mình những bài học về ứng xử xã hội, cách cư xử văn minh, giao tiếp bằng ngoại ngữ, múa, hát…

 Lớp học võ dành cho người khuyết tật của cô hiện tại có hơn 20 học viên.

Lớp học võ dành cho người khuyết tật của cô hiện tại có hơn 20 học viên.

 Các học viên ở đây rất ngoan nghe và nghe lời cô giáo Loan. Họ xem cô như người mẹ thứ 2 của mình.

Các học viên ở đây rất ngoan nghe và nghe lời cô giáo Loan. Họ xem cô như người mẹ thứ 2 của mình.

Nhiều học viên gắng bó lâu năm với cô như  Võ Thị Bích Tuyền (26 tuổi, ngụ quận 3), Đông (24 tuổi), Lê Quỳnh Như (23 tuổi), Mạc Đăng Mừng (27 tuổi),… là những học sinh tiêu biểu đạt được nhiều thành tích trong các kì thi do Tp.HCM tổ chức và đạt nhiều nhiều huy chương ở các giải đấu võ quốc gia. Nhiều học sinh của cô sau khi học xong đã tình nguyện ở lại trợ giảng cho cô. Đến bây giờ khi được nhìn thấy những học sinh của mình khỏe mạnh và vững bước trên con đường tương lai là niềm hạnh phúc lớn nhất của người là thầy, người mẹ thứ 2 như cô.