Chia sẻ của nữ tiếp viên hàng không bế bé 2 tháng tuổi trên chuyến bay về Việt Nam tránh dịch COVID-19

Định NguyễnĐăng lúc

"Khi bế con ngủ, con cứ ọ ẹ tìm hơi mẹ (thực sự thương mà không dám khóc)", nữ tiếp viễn hàng không xúc động chia sẻ.

Thời gian gần đây, tình hình dịch COVID-19 bùng phát với tốc độ lây lan nhanh chóng ở 114 quốc gia và vùng lãnh thổ. Tại châu Âu, 27 nước thành viên liên minh châu Âu EU đều đã xuất hiện ca nhiễm. Vì lo lắng cho sức khoẻ của con cái, nhiều bố mẹ người Việt hiện đang sinh sống ở châu Âu đành phải chấp nhận sự chia cắt, gửi con về Việt Nam cho người thân đê tránh dịch.

Mới đây, chị Lưu Phương Anh - tiếp viên hãng hàng không Vietnam Airlines - chia sẻ tâm sự của mình khi đón hai em bé trên chuyến bay VN36 FRA-HAN ngày 10/3. Hai em đi cùng người bà.

“Chuyến bay ngày 10/3/2020 VN36 FRA-HAN, thực ra cũng là một cơ duyên khi bà cháu lại chính là hành khách trên chuyến bay trước đó HAN-FRA VN37”.

Chị viết tiếp: “Chỉ vì dịch mà chị 3 tuổi, em mới 2 tháng phải xa rời vòng tay mẹ. Mẹ lo dịch lan rộng và không kiểm soát được. Và cũng vì cuộc sống nên mẹ buộc phải gửi em về cho bà chăm. Chắc hẳn mẹ cũng nhớ cũng thương em nhiều lắm!

Khi con khóc chính là lúc sữa mẹ về, mẹ đau lắm, mẹ thương hai em lắm! Vì bất đắc dĩ mẹ phải làm vậy thôi…. hai con thông cảm cho mẹ… “.

Những dòng chia sẻ của chị Phương Anh khiến nhiều người xúc động.

Nữ tiếp viên hàng không nhớ lại, lúc đầu chuyến bay các cháu rất ngoan và xung quanh có những hành khách khác nên chúng tôi vẫn theo thường lệ chăm sóc và phục vụ hành khách như bình thường.

Theo chị Phương Anh, mười mấy tiếng di chuyển trên máy bay đủ dài khiến hai chị em khóc vì nhớ mẹ.

“Khi bắt đầu đổi ca nghỉ tôi cũng thấy các đồng nghiệp kể chuyện hai bé khóc và nhớ mẹ, trong ca trực các bạn đã thay phiên nhau bế. Đúng lúc đó bà cháu bế bé hai tuổi xuống tôi thấy bé quấy khóc thì hỏi bà xem cháu có đói hay cần thay bỉm không. Bà nói cháu vừa ăn xong. Theo cảm nhận người mẹ tôi nói chắc cháu nóng vì mặc nhiều áo nên có đề nghị cởi bớt áo cho cháu. Bà có kể từ lúc mẹ cháu đưa cháu cho bà đến giờ chưa đặt được lúc nào vì cháu quấy quá. Tôi có hỏi cô có ai đi chung không thì cô nói có 3 bà cháu thôi. Tôi xin cô được bế cháu chút”, chị Phương Anh tâm sự.

“Khi tôi bế bé như một phản xạ cháu rúc tìm hơi mẹ, và vì cháu mới ăn xong tôi bế cháu vỗ lưng và cháu ợ hơi sữa (thú thực trên áo tôi vẫn còn mùi sữa của con trên vai) chính vì điều này đã quanh quẩn trong tôi”.

Nữ tiếp viên Vietnam Airlines xúc động tâm sự: “Khi bế bé bà nói mỏi và tê tay rã rời! Tôi nói cháu bế cho con ngủ cho, rồi con cứ ọ ẹ tìm hơi mẹ (thực sự thương mà không dám khóc). Khi hỏi nói chuyện với cô. Cô có nói do lo sợ dịch bệnh lây lan bên châu Âu nên bố mẹ gửi con về ông bà ngoại ở Hải Phòng nhờ ông bà chăm hộ. Do cực chẳng đã, công việc và cuộc sống mà bố mẹ không thể về được. Chị lớn 3 tuổi thì cứ khóc đòi mẹ nhớ mẹ! Tôi cũng phát đồ chơi và bà thì chăm em rồi quay ra vỗ về cháu”.

Nữ tiếp viên xúc động viết: “Là một người mẹ, mình hiểu mỗi lần con khóc chính là lúc sữa mẹ về và con thèm hơi sữa mẹ. Khi bế con ru con ngủ mình cảm nhận được nỗi niềm người mẹ. Chắc chắn chị sẽ rất nhớ con, thương con và không muốn rời xa con. Bế con ngủ say tôi đặt con ngủ và tiếp tục phục vụ. Cũng không quên nhắc các bạn chăm sóc ba bà cháu. Được khoảng 30 phút con lại tỉnh dậy và khóc. Tiếp Viên Trưởng Cẩm Tú xuống cùng thay phiên nhau bế và vỗ về con.

Đến 6 giờ 10 phút sáng hạ cánh tại Nội Bài ba bà cháu có người nhà trên sân đỗ đón ngay tại cửa nên chúng tôi yên tâm. Khi về hình ảnh hai đứa trẻ nhất là bé 2 tháng cứ đọng mãi trong suy nghĩ . Thương bố mẹ một phần mà thương con ngàn lần khi mới 3 tuổi và 2 tháng đã phải xa vòng tay mẹ nên mình mới viết lên dòng cảm xúc của mình”.

Chia sẻ của nữ tiếp viên hiện nhận rất nhiều sự quan tâm từ cộng đồng mạng, với phần lớn đều xúc động trước tâm tình của chị Phương Anh.

BÀI VIẾT

Định Nguyễn

TIN TÀI TRỢ