Bộ ảnh dưới đây được chụp tại các ngôi làng Sidoharjo, Karangpatihan và Krebet thuộc miền Đông tỉnh Java, Indonesia. Nhân vật chính trong đó là những người mắc bệnh tâm thần hay hội chứng Down. 

Cuộc sống của những mảnh đời này không khác gì địa ngục khi họ phải ở trong những ngôi nhà hôi hám, bẩn thỉu với đầy ruồi nhặng. Hầu hết những người ở đây đều bị suy dinh dưỡng, suy giảm thị giác, khiếm thính hoặc phát triển lệch lạc cơ thể do điều kiện sống quá thiếu thốn. Họ bị xã hội, thậm chí đôi khi là chính cả gia đình mình kỳ thị, xa lánh, ruồng bỏ.

Sinem là một người bị hội chứng Down. Sinem là một người bị hội chứng Down.
Bosmot (55 tuổi) mắc hội chứng Down. Bosmot (55 tuổi) mắc hội chứng Down.
Sinem, mặc một chiếc áo rách và quần soóc, để chân đất, ngồi trên sàn nhà đầy bụi bẩn. Sinem, mặc một chiếc áo rách và quần soóc, để chân đất, ngồi trên sàn nhà đầy bụi bẩn.

Ám ảnh những ánh mắt ngây dại tại các làng địa ngục ở Indonesia

Anh Saimun (45 tuổi), mắc bệnh tâm thần, đang ngồi trong nhà, nơi đôi chân anh đã bị xích trong 20 năm bởi chính cha mẹ mình. Anh Saimun (45 tuổi), mắc bệnh tâm thần, đang ngồi trong nhà, nơi đôi chân anh đã bị xích trong 20 năm bởi chính cha mẹ mình.
Suhananto (30 tuổi), một người đàn ông tâm thần, bị nhốt trong lồng sắt. Suhananto (30 tuổi), một người đàn ông tâm thần, bị nhốt trong lồng sắt.

Hàng nghìn người mắc bệnh tâm thần và Down tại Đông Java đang phải sống trong điều kiện vô cùng khó khăn khi mà thu nhập trung bình của gia đình họ chỉ từ 30 đến 50 đô la Mỹ (tương đương 600 nghìn đến 1 triệu đồng) mỗi tháng.

Cả ông Legi (phải) và em gái Saremon (trái) đều bị hội chứng Down. Cả ông Legi (phải) và em gái Saremon (trái) đều bị hội chứng Down.
Bà Simus (60 tuổi) bị hội chứng Down. Bà Simus (60 tuổi) bị hội chứng Down.
Dwi Sarnawati (19 tuổi) bị hội chứng Down. Dwi Sarnawati (19 tuổi) bị hội chứng Down.
Gondek (50 tuổi) bị hội chứng Down. Gondek (50 tuổi) bị hội chứng Down.

Ít nhất 14 triệu người ở Indonesia trên 15 tuổi được cho là đang mắc một dạng của bệnh tâm thần, theo số liệu của Bộ Y tế nước này. Ngoài ra, theo thống kê của tổ chức xã hội ở Indonesia, ước tính nước này có 57.000 bệnh nhân tâm thần đang sống trong cảnh bị lồng xích, dù lệnh cấm phân biệt đối xử với người tâm thần đã được ban hành từ năm 1977.

Báo cáo của Tổ chức Giám sát Nhân quyền (HRW) công bố hôm thứ 2 ghi nhận 175 trường hợp vừa được cứu khỏi tình trạng xiềng xích cùng 200 trường hợp tương tự trong vài năm trở lại đây. Báo cáo cũng đề cập đến phương pháp điều trị đáng sợ tại các cơ sở y tế ở Indonesia, ở đó họ cho rằng bệnh tâm thần là do lời nguyền hay bị ma ám.

Sati (39 tuổi) mắc hội chứng Down đang được mẹ giúp tắm rửa. Sati (39 tuổi) mắc hội chứng Down đang được mẹ giúp tắm rửa.
Cô bé 13 tuổi Jamila bị mắc chứng Down đang nằm vật vã trên một tấm bạt trải tạm bợ trên sàn nhà. Cô bé 13 tuổi Jamila bị mắc chứng Down đang nằm vật vã trên một tấm bạt trải tạm bợ trên sàn nhà.
Andika (17 tuổi) bị hội chứng Down đang được mẹ Supini giúp đỡ tắm rửa. Andika (17 tuổi) bị hội chứng Down đang được mẹ Supini giúp đỡ tắm rửa.
Faiz (10 tuổi) bị hội chứng Down sống cùng mẹ. Faiz (10 tuổi) bị hội chứng Down sống cùng mẹ.
Cậu bé Andika (17 tuổi) mắc hội chứng Down. Cậu bé Andika (17 tuổi) mắc hội chứng Down.
Cô Sijum (40 tuổi) bị hội chứng Down đang nằm bất động trên giường chờ mẹ đút cho ăn. Cô Sijum (40 tuổi) bị hội chứng Down đang nằm bất động trên giường chờ mẹ đút cho ăn.

Mặc dù những hình ảnh đáng thương về cuộc sống không khác gì địa ngục của những người mắc bệnh tâm thần vẫn được thường xuyên đăng tải trên các phương tiện truyền thông đại chúng Indonesia nhưng vẫn chưa có phương án hữu hiệu nào để chữa trị hay hỗ trợ cho cuộc sống của họ tốt hơn.

Một điều đáng nói nữa là trên đất nước có dân số lên tới 250 triệu người này (đứng thứ 4 thế giới về dân số) lại chỉ có 48 bệnh viện tâm thần, chủ yếu tập trung tại các thành phố lớn. Với những bệnh nhân ở vùng sâu vùng xa thì việc chữa bệnh dường như là vô vọng.