Ba năm cấp 3 đánh dấu nhiều bước ngoặc lớn của tất cả mọi người. Đó là khoảng thời gian chúng ta biết rung động, sau đó chớm nở những mối tình học trò trong sáng, hồn nhiên. Lần đầu tiên ta bỗng thẹn thùng, đỏ mặt trước một đứa suốt ngày mình trêu đùa hay ghét bởi một ánh nhìn, cái nắm tay. Chúng ta mơ mộng trong những mối tình đậm chất ngôn tình Hàn Quốc.

Năm lớp 10, quãng thời gian làm quen với bạn bè. Con gái sẽ trở thành tâm điểm của những trò nghịch ngợm của bọn con trai. Con trai thấy người mình thích mà không biết làm sao để ngỏ lời đành gây chú ý qua những lần trêu đùa. Bước lên lớp 11 với hàng loạt các kế hoạch cắm trại, ăn uống liên hoan và năng nổ trong hoạt động của nhà trường. Để rồi lên 12 chúng ta tất bật với việc chọn trường, ôn thi rồi cuộc liên hoan vội vã, trốn học thêm đi chơii… những kỉ niệm đẹp ấy, chẳng ai nỡ quên đi.

Ba năm cấp 3 ngắn ngủi cũng là lời của các bạn sinh viên 9X muốn gửi tới 10X trong những ngày chuẩn bị bước vào kì thi quốc gia. Mới đây, bức tâm thư có nội dung như vậy được đăng tải trên trang NEU Confession đang khiến cộng đồng mạng xôn xao và khiến không ít người thấy cay sống mũi.

“Chỉ cần một tiếng trống báo hiệu hết giờ làm bài vào một ngày ngẫu nhiên của tháng 6 đã thành công khép lại tất cả những kỉ niệm mà chúng ta vun đắp cùng nhau bao lâu”. “Chỉ cần một tiếng trống báo hiệu hết giờ làm bài vào một ngày ngẫu nhiên của tháng 6 đã thành công khép lại tất cả những kỉ niệm mà chúng ta vun đắp cùng nhau bao lâu”.

Thế hệ 9X gửi 10X. Mình đã từng không tin câu nói của thầy cô: “Ba năm cấp 3 thực sự rất ngắn”. Người ta thường nói rằng xin hãy giữ lấy những điều quý giá nhất mà bạn đang có, nhưng có lẽ rất ít người làm được như vậy, ít nhất là không phải chúng mình. Quãng thời gian cấp 3 là quãng thời gian vô cùng tươi đẹp nhưng lại rất nhanh trôi qua. Chỉ cần một tiếng trống báo hiệu hết giờ làm bài vào một ngày ngẫu nhiên của tháng 6 đã thành công khép lại tất cả những kỉ niệm mà chúng ta vun đắp cùng nhau bao lâu.

Mình không biết phải làm thế nào để có thể quay lại khoảng thời gian ấy, cái thời mà vô lo, vô nghĩ, chỉ cần cắp sách đến trường việc duy nhất cần làm là học và chơi. Mỗi ngày được gặp thầy cô, bạn bè, cùng nhau cười đùa, khóc và tạo nên những kỉ niệm tươi sáng khó phai. Chúng mình đã từng vui như thế nhưng lại không trân trọng! 

Cứ nghĩ 3 năm cấp 3 rất dài, tận 3 năm lận mà! Cứ vậy, chúng mình để thời gian trôi tuột đi. Khi quay đầu lại nhìn đã phát hiện ra thì ngày mai sẽ phải tốt nghiệp rồi. Học sinh mà, đã có rất nhiều lúc, chúng mình chán ngán khi đến trường, bài vở ngập đầu, cuộc thi căng thẳng. Chúng mình chỉ muốn bỏ hết, tốt nghiệp mau mau để vào đại học, để được tự do.

Nhưng nào biết rằng, nơi chúng mình rất muốn mau chóng rời khỏi lại là thiên đường duy nhất của đời người. Khi bước một bước ra khỏi cổng trường rồi, những lo toan bộn bề kia lập tức ập tới, khiến bản thân không xoay xở kịp và rồi kéo chúng mình xa nhau”.

“Khi quay đầu lại nhìn đã phát hiện ra thì ngày mai sẽ phải tốt nghiệp rồi”. “Khi quay đầu lại nhìn đã phát hiện ra thì ngày mai sẽ phải tốt nghiệp rồi”.

Giờ đây khi mà mỗi ngày phải đi làm thêm kiếm tiền hay vùi đầu vào hàng tá bài tập trên giảng đường thì mình lại mong mỏi đang ở trong cái lớp cũ thân yêu. Tỉnh dậy sẽ nghe tiếng thầy cô dõng dạc giảng bài, tụi bạn thì nghịch ngợm chửi nhau chí choé, dưới học bàn lại chất đầy các món ăn vặt và khi quay đầu sẽ thấy tụi nó cười với mình.

Mình nhớ cái không khí ấy, không gian lớp học quen thuộc, bảng đen phấn trắng, bộ đồng phục đã từng chê xấu và các gương mặt quen thuộc của bạn bè, cảm giác như trong một gia đình khi đã hiểu nhau quá rõ. Kỉ niệm thì rất nhiều, có kể cũng không hết nhưng làm anh, làm chị, chúng mình muốn nhắn nhủ với các em vẫn còn đang học cấp 3 rằng, xin hãy trân trọng.

Trân trọng tất cả, trân trọng chỗ ngồi của các em, trân trọng từng quyển tập, cây bút, trân trọng cái bàn học mà các em suốt ngày vẽ lên nó. Trân trọng thầy cô và hãy cảm ơn họ thật nhiều. Hơn hết là, trân trọng nhau. Hãy nhớ kĩ tên và gương mặt của nhau vì các em sẽ không biết được sau này có còn cơ hội gặp lại tụi nó không.

Lên đại học các em sẽ được gặp rất nhiều người mới, muôn vàn dáng vẻ và sẽ giao thiệp ngoài xã hội nhiều hơn, tham gia các câu lạc bộ, hội khóa nhiều hơn nhưng cũng chỉ có vậy. Nhiều người, nhiều vẻ mặt, sẽ không có ai đối với các em thật lòng như lũ bạn cấp 3 đâu. Vì chúng nó khi ghét sẽ ghét ra mặt mà lúc thương cũng sẽ thương rất nhiều, là tụi bạn mà mỗi ngày các em đều có cơ hội để gặp, là lũ bạn nhiều khi rất lắm trò nhưng luôn để nhau trong tim.

Sau này mỗi đứa một nơi, các em sẽ hiểu là cũng sẽ có lúc, bản thân nhớ tụi bạn đến như vậy nhưng muốn gặp lại đầy đủ cả lớp còn khó hơn hái sao trên trời. Vậy nên, nói nhiều như vậy nhưng anh/chị chỉ muốn nhắn nhủ một điều rất đơn giản tới các em thôi, hãy trân trọng nhau vì thời gian 3 năm thật sự vô cùng ngắn”.

Ảnh minh họa. Ảnh minh họa.

Ai cũng vậy đều từng nghĩ bản thân có thời gian nhưng thực ra, thời gian là điều giả dối nhất. Nghe 3 năm có vẻ thật dài với những 1000 ngày nhưng chớp mắt một cái đã thấy mình đang đứng ở lễ tri ân nơi bạn bè ôm nhau bật khóc. Bao nhiêu việc chưa kịp làm, vậy nên thế hệ 10X hãy trân trọng từng phút nhé!