Mới đây, trên diễn đàn Facebook dành cho giáo viên vừa đăng tải bài văn kể chuyện của học sinh lớp 6 khiến nhiều người đọc không khỏi băn khoăn suy ngẫm. Theo đó, đề bài yêu cầu học sinh kể về kỷ niệm đáng nhớ của em.

Bài văn về một kỷ niệm đáng nhớ của em khiến nhiều người suy ngẫm. Ảnh: Thanh Vân Lê Bài văn về một kỷ niệm đáng nhớ của em khiến nhiều người suy ngẫm. Ảnh: Thanh Vân Lê

Nguyên văn bài văn của em học sinh này như sau:

Thứ 6, ngày 15/11/2019 là ngày mà tôi nhớ mãi vì đó là ngày mà tôi khóc nhiều nhất.

Lúc buổi chiều tôi làm mất giày mà chị mới mua cho tôi. Lúc đó bà ngoại mắng tôi là thằng phá của. Lúc đó tôi khóc và nói “nếu con biết trước tương lai thì không ai lấy mất được rồi”. Bà ngoại nói “mày nhỏ mà cãi bướng, không coi ai ra gì hết. Tao nói một câu là mày cãi mười lần”.

Lúc tôi khóc và bỏ đi ra ngoài, mọi người chọc tôi là thứ không cha, không mẹ, ba ở tù. Tôi rất buồn và tức. Tôi nghĩ, nếu trên đời này không có tôi thì hay biết mấy.

Nhiều lần tôi nhớ mẹ, tủi thân và ngồi khóc một mình. Mọi người không biết tôi muốn gì, làm gì và cần gì. Tôi cần tình thương, tình cảm của ba, mẹ, ông và bà.

Lúc ông ngoại về nghe tin tôi mất giày, ông ngoại đòi đánh và mắng, nói là mai mày mang dép lê đi học, rồi còn đánh tôi. Tôi né kịp và chạy đi nơi khác.

Tôi không hiểu tôi đã làm gì sai mà ông trời lại không cho tôi được hạnh phúc như bao đứa trẻ khác và không được bình yên.

Tôi cần bình yên. Tôi không cần hạnh phúc”.

Có thể, em học sinh đã quá thiệt thòi và bất hạnh khi không có mẹ, ba lại tù tội, sống cùng ông bà ngoại nhưng em cũng không được bù đắp tình cảm trọn vẹn. Thậm chí, ông bà luôn la mắng, đánh đập khiến tâm lý em luôn ở trạng thái  chán nản và suy nghĩ tiêu cực.

Với một bạn nhỏ mới chỉ lớp 6 nhưng đã chua chát thốt lên rằng: “Tôi không hiểu tôi đã làm gì sai mà ông trời lại không cho tôi được hạnh phúc như bao đứa trẻ khác và không được bình yên. Tôi cần bình yên. Tôi không cần hạnh phúc” thì quả thật, em học sinh này đã phải chịu quá nhiều tổn thương.

Dù những dòng chữ ngoằn nghèo, những lời văn còn lủng củng nhưng bất cứ ai đọc được những lời lẽ của em học sinh đều không khỏi băn khoăn, suy ngẫm. Có thể, ông bà ngoại rất yêu thương em nhưng cuộc sống nhiều khó khăn nên tình thương dành cho em không được thể hiện tinh tế, khéo léo. Qua đó, nhiều cư dân mạng cũng mong muốn cô giáo sẽ dành thời gian quan tâm nhiều hơn đến em, để em được phần nào an ủi.