Chắc hẳn nhiều người vẫn còn ấn tượng với phần 1 câu chuyện “Có anh trai thì thế nào?” nhằm “kể tội” anh trai của cô nàng Phạm Thị Hải Yến.

Nếu phần 1, Hải Yến kể về tuổi thơ với những lần bị anh trai sút bóng đến chảy máu mũi, những lần phải cào thóc một mình khi trời mưa kéo đến hay cả những lần bị ăn tát vô tội vạ từ ông anh trai yêu quý… thì trong phần 2 câu chuyện “Có anh trai thế nào?”, Hải Yến sẽ tiếp tục mang đến cho mọi người những mẫu chuyện cười sặc sụa vì độ “lầy” của người anh trai.

Anh trai “lầy lội” trong những mẫu chuyện hài hước mà Hải Yến chia sẻ. Anh trai “lầy lội” trong những mẫu chuyện hài hước mà Hải Yến chia sẻ.

Mở đầu phần 2 câu chuyện, Hải Yến viết:

Hôm nay tao sẽ kể nốt phần còn lại của câu chuyện lần trước về tuổi thơ ra hồn của mình.

Có anh trai. Bạn sẽ cùng bố rong ruổi khắp các cung đường để tìm anh. Đường thân quen mà trong lòng tao đầy thấp thỏm. Bố tao dừng xe trước một quán Internet. Tao nhảy xuống vào tìm cùng bố. Hi vọng mắt không thấy, thì tim không đau. Nhưng không, anh tao ngồi đó, đôi mắt lác không lẫn vào đâu được. Đeo tai phone đập bàn phím, gào lên: “Bắn nó đi. Ở chợ kìa, ở chợ cơ mà”. Tao cũng muốn gào lên: “Anh chạy đi. Bố sau lưng kìa. Sau lưng cơ mà”.

Anh trai rất hay hứa còn việc của bạn là ĐỪNG TIN.

Ngồi sau xe anh đi qua những con đường. Chân thì cố gắng dạng hết cỡ sợ kẹp chân. Đang kể chuyện luyên thuyên chợt thấy anh nhếch nhếch mông khỏi yên xe. Nhanh nhảu rào trước: “anh đừng bủm nhá”.

Anh tao một giây trước gật đầu, giây sau đã đứng phắt dậy. Dồn hết sức giòn giã như sấm rền. Sau đó là tiếng cười đôi khi như máy cày sặc nước, còn lại chẳng khác gì công nông lên dốc. Điệu bộ chỉ có thể miêu tả bằng hai từ ” đê tiện”!

Thấy tao đi học về. Mùa hè oi ả nóng bức. Anh tao vẫy vẫy tay vời tao lại cùng ngồi quạt. Tự nhiên hôm nay tốt thế, lẽ nào tình cảm anh em đã thực sự lên ngôi. Tao ngoan ngoãn ngồi vào bên cạnh.
Một lúc đã thấy thứ mùi thừa chất bay ra. Dưới sức truyền của quạt tao được thừa kế toàn bộ. À, thì ra là vậy. Vẫn là nó.

Anh chàng khá “lầy lội”, nhiều lần cho cô em “hưởng trọn” những cú xì hơi. Anh chàng khá “lầy lội”, nhiều lần cho cô em “hưởng trọn” những cú xì hơi.

Vẫn là ngồi sau xe anh tao. Anh “tay lái lụa” lái sang 1 bên đúng tầm chân tao xúc vào bãi phân trâu. Tao ngửa cổ lên trời gào khóc. “im đi, tao tìm cầu ao cho xuống rửa”, lúc tao vẫn nhắm mắt khóc, lại lạng sang một bên chân còn lại xúc tiếp bãi phân trâu khác. Hai chân hai bãi sinh động vô cùng. Đúng là một bức tranh nên thơ.

Đi tập thiếu nhi cùng anh. Sắp đến đoạn “bụi tre nhà cậu Tân” lắm ma trong truyền thuyết. Tao nhẹ nhàng nắm góc áo anh tao. Anh tao đanh thép “Bỏ ra. Tao không chạy trước đâu mà lo”. Tao căng thẳng tột độ. Vẫn nắm hờ hờ. Thế rồi điều gì đến cũng đến. Bụi tre dần dần hiện ra còn thằng anh tao thì dần dần không thấy bóng. Trong đêm tối tao chạy bán sống bán chết theo anh. Căng thẳng đến độ, về đến nhà mới khóc lên thành tiếng.

Đang ngồi xem tivi. Tao nghe thấy tiếng huýt sáo. Anh tao chạy ra thì thầm một chút rồi chạy vào bảo tao.

“Chơi trốn tìm không?”

Tao nghi ngờ.

“Không cần su si mày đi trốn trước.”

Tao hơi dao động.

“Chiều tao đẽo cho cái gụ”

Tao gật đầu. Mấy hôm nọ tao khóc đòi mượn gụ tí mà tát phát suýt lật mặt ra sau, thế mà hôm nay lại đưa ra yêu cầu hấp dẫn quá. Thế là tao tức tốc đi trốn. Trèo một phát lên cây nhãn sau nhà. Ngồi cả buổi chiều trả thấy anh tao đi tìm. Đói quá tụt xuống chạy về chả thấy ai.

Anh tao thích nhất là chơi trò đánh nhau. Hôm đấy một lần đánh nhau với mấy cái cây trong vườn đã gặp phải “cao thủ” và rồi trúng độc. Anh tao gồng người “luyện công” căn dặn: “khi nào mặt anh đỏ thì đấm vào lưng để giải hết độc ra ngoài”. 

Tao ngồi bên cạnh sốt ruột canh. Anh tao nín thở gồng người cho mặt đỏ. Mãi chỉ thấy hơi giật giật nên tao ngồi im theo dõi. Anh tao sắp không chịu được, nói qua kẽ răng: “đấm…đi…nhanh…lên”
Mặc dù chưa thấy đỏ nhưng tao vẫn đấm cho một phát. Anh tao thở hắt ra: “A mê rô cô”…

Nhà bà ngoại có vườn dâu. Quả chín nhiều vô kể. Anh tao thì thầm vào tai tao. Tao lập tức nghe lời. Hai tay vặt đầy những quả dâu đen sì. Tận lực nhét vào mồm. Anh tao hét lên một tiếng “mẹ ơi” mẹ tao đang giặt quần áo ở bờ ao lập tức ngửa mặt lên.

Tiếng hét rất chân thực, tao dễ dàng lấy nội tâm nhân vật, tao hết sức “Ựa” một phát. “Máu tươi” rỉ ra từ mồm. Cần bao nhiêu đau khổ có bấy nhiêu đau khổ. Một tay ôm ở ngực. Tay còn lại chống vào thân cây. Ánh mắt lơ đãng nhìn mẹ. Chỉ thấy anh tao hét lên câu thứ hai thì thật sự thoát vai. Tiếng anh tao còn to hơn lúc nãy. “Chạy mau điii, mẹ lấy roi rồi”.

Cũng là người thường xuyên bày trò tinh nghịch cho em gái. Cũng là người thường xuyên bày trò tinh nghịch cho em gái.

Anh tao thích xem phim Hàn Quốc. Mỗi lần xem anh đều chăm chú. Đợt xem “Vườn Sao Băng” anh tao còn khóc. Hồi đấy da đen xong gầy gầy, khóc nhìn bẩn bẩn không chịu được. Đang khóc say sưa quay qua thấy tao đang nhìn mình chăm chú, thế là ngứa chân đạp cho phát xong đuổi ra ngoài.
Sau đó tao xem phim qua khe cửa sổ. Nhưng vẫn không hiểu tại sao lại bị đuổi không thương tiếc.

Mỗi lần anh tao đi vệ sinh tao phải vác đèn theo. Tao đứng cửa nhà xí soi đèn. Sợ tao đi về trước nên bắt tao vừa đứng vừa hát. Muỗi thì vo ve, tao đứng đấy cất cao giọng.

Thỉnh thoảng lại thấy tiếng anh khe khẽ “Đi đâu rồi. Sao không hát nữa?”.

Tao lại tiếp tục say sưa. Hát liên tiếp đến bài thứ 3 rồi mà người ở trong không có động tĩnh. Lần này đến lượt tao khe khẽ:

“Anh sắp xong chưa”

“Hát tiếp đi tao đã bảo dừng đâu mà dừng?”

Tuy thường xuyên bắt nạt em gái, nhưng cũng có lúc yếu đuối và cần đến sự giúp đỡ của cô em. Tuy thường xuyên bắt nạt em gái, nhưng cũng có lúc yếu đuối và cần đến sự giúp đỡ của cô em.

Tao có “ngôi nhà” của riêng mình. Hôm đấy đang lấy cái vỏ ga giường quấn vào người xong tưởng tượng có người hầu hạ xung quanh. Tao cầm quả táo đặt lên bệ cửa sổ đứng thắp hương. Thắp hương xong định mang về giường làm lương thực. Sau đó hết sức quý tộc nói chuyện với “đám người hầu”. Từng lời từng chữ nhả ra đều vương giả. Tao thân công chúa. Từng cử chỉ tao nhã. Quét lê cái ga giường xuống đất. Mắt nhìn một vòng. Đúng lúc chạm ánh mắt anh tao đang dựa vào cửa chăm chú nhìn. Sau đó không nhịn được cười. Anh tao cười hô hố hô hố. Tao chỉ ước, có thể tàng hình một lúc thôi. Một lúc thôi để tao sống sót qua cơn nhục này.

Anh tao tuy vậy thôi nhưng thương tao lắm. Có gì ăn cũng để phần. Có lần tao đi học về nhìn múi bưởi cất trong tủ kính mà không khỏi cảm động. Anh tao đã mút hết nước rồi nhưng vẫn để đó phần tao.

Bạn có ông anh trai nào siêu lầy thế này không? Bạn có ông anh trai nào siêu lầy thế này không?

Ngay sau khi phần 2 câu chuyện được đăng tải đã thu hút sự quan tâm của đông đảo cư dân mạng. Rất nhiều bình luận tỏ ra thích thú với những kỷ niệm đáng yêu của 2 anh em Hải Yến. Bên cạnh đó, nhiều “cô em gái' khác cũng manh nha ý định sẽ “kể tội” ông anh trai mình giống như Hải Yến.

Được biết, anh trai “siêu lầy” này của cô bạn Hải Yến tên là Phạm Trung Hiếu (sinh năm 1993), hiện đang đi bộ đội và đã có gia đình. Còn cô bạn Hải Yến nhỏ hơn anh 5 tuổi, hai anh em nhà ở Tân Quang - Ninh Giang - Hải Dương.

Nói về tình cảm anh em ở hiện tại, Hải Yến chia sẻ: “Từ hồi anh mình đi học đại học là đỡ “lầy” rồi. Bây giờ giống “anh em” hơn hồi xưa: Không đánh nhau nữa. Thân thiết hơn. Hay nói chuyện với nhau hơn”.